Tài xế dẫn đầu làm việc khá có trách nhiệm, báo chi tiết cho Lý Long mỗi xe chở bao nhiêu tấn, đưa ra biên bản bàn giao rồi còn bảo Lý Long kiểm tra hàng. Lý Long cũng không ép họ đi ăn ngay, cứ dỡ hàng xuống kiểm tra trước. Kiểm xong, ký nhận biên bản đâu vào đấy rồi mới để mấy người này đi ăn cơm.
Tiếp đó mọi người bắt đầu dỡ nguyên liệu xuống. Đều là thanh niên trai tráng, việc này tuy hơi tốn sức nhưng cũng chẳng thấm vào đâu. Chẳng mấy chốc, các tài xế ăn cơm xong cũng xắn tay vào phụ dỡ hàng.
Nhà máy sản xuất dây tưới nhỏ giọt có hai nhà kho lớn, một kho chứa nguyên liệu và một kho chứa thành phẩm. Kho cực kỳ rộng, được xây phỏng theo kho lương thực của đội sản xuất cũ.
Ngay từ lúc mở nhà máy, Lý Long đã tính đến khâu bốc dỡ hàng hóa nên chuẩn bị sẵn tám chiếc xe đẩy hàng trong xưởng. Dỡ hàng không cần người cõng vác, cứ từ trên thùng xe ném bao tải chứa hạt nhựa polyetylen xuống xe đẩy, sau đó hai người một trước một sau đẩy xe vào trong kho, hất đống vào góc là xong, vô cùng tiện lợi.
Dù Lý Long không cho nhóm Dương Lão Lục sang phụ giúp, nhưng mới dỡ hàng được một lát, mấy cụ già ở Lão Mã Hào đã lững thững đi sang thật. Đứng ngoài xem một chốc, các cụ không kìm được cũng xắn tay áo nhập bọn, bắt đầu phụ chuyển hàng. Lý Long cản vài câu, thấy các cụ nhất quyết không nghe thì cũng đành kệ.