Lương Song Thành đáp: "Dù sao cũng đang rảnh rỗi, sáng sớm nay, thậm chí là cả buổi sáng chắc cũng chẳng có ai tới đâu, bọn em cứ xử lý chỗ này trước đã. Lỡ như có khách đến mà trượt ngã ngay sân nhà mình thì thành trò cười mất."Chỉ thoáng suy nghĩ, Lý Long đã nảy ra một cách. Hắn bước vào trong, cất tiếng chào bố và Thanh Hà một câu rồi nhấc máy gọi ngay cho cục Giao thông.
Đầu dây bên cục Giao thông vừa nhấc máy, Lý Long liền bảo muốn tìm đội trưởng Đảng. Bên kia báo đội trưởng Đảng đang bận họp. Lý Long cũng chẳng buồn đợi, nói thẳng luôn với người trực điện thoại:
"Anh nhắn lại với ông ấy tôi là Lý Long nhé. Có phải các anh đang tìm cách xử lý lớp băng trên đường không? Tôi bày cho các anh một cách này, tìm một chiếc máy kéo bánh xích chạy cán qua mặt đường, bánh xích sẽ nghiền mặt băng thành những rãnh nhỏ. Như thế đường sẽ bớt trơn trượt, sau này dọn dẹp cũng dễ hơn."
Người trực điện thoại cúp máy xong, ngẫm thấy ý kiến này đúng là rất hay bèn vội chạy đi báo cáo với các lãnh đạo đang họp. Mấy vị lãnh đạo nghe xong cũng thấy rất khả thi, liền hỏi anh ta sao lại nghĩ ra được cách này. Người nọ thành thật kể lại đây là đề xuất do Lý Long gọi điện tới báo cho đội trưởng Đảng. Nhờ thế, Lý Long lại ghi thêm được một điểm thiện cảm lớn.
Có điều lúc này hắn cũng chẳng rảnh bận tâm nhiều đến thế. Vừa cúp máy với cục Giao thông, hắn liền bấm số gọi ngay cho đội trưởng Hứa Thành Quân. Hứa Thành Quân bên kia vừa ăn cơm xong, bắt máy với giọng rất lịch sự: "Alo, tôi là Hứa Thành Quân đây."