Việc Cường Cường đi học là chuyện lớn, nhưng những việc khác cũng không thể bỏ bê. Lý Cường và Lý Quyên vừa lên chuyến tàu hỏa đi về phía đông, Lý Long ở nhà đã vội vàng liên hệ với Hợp tác xã cung tiêu, lo thu xếp ổn thỏa việc đan chổi to. Chỉ tiêu chổi năm nay, Lý Hướng Tiền giao cho Lý Long ba vạn cây.
Tuy số lượng năm sau lại ít hơn năm trước, nhưng Lý Long cũng chẳng phàn nàn gì, liền chuyển tay giao luôn mối này cho Vương Minh Quân và Triệu Tông Minh. Dù sao hai người họ năm nào cũng tổ chức người làm việc này, chẳng cần hắn phải nhắc, bên đó khéo đã bắt đầu đan từ đời nào rồi.
Thời hạn giao hàng năm nay thoải mái hơn mọi năm một chút, trước cuối tháng chín chở đến Hợp tác xã cung tiêu của châu tự trị là được. Lý Hướng Tiền dặn dò Lý Long: "Thứ nhất là chất lượng phải đảm bảo, thứ hai là giao hàng phải đúng hạn đấy nhé."
Ngồi trong văn phòng, chẳng cần Lý Long phải gặng hỏi, Lý Hướng Tiền đã tự mở lời: "Chổi to của bên mình bán ở thị trường nội địa thật ra khá được ưa chuộng đấy, đặc biệt là mấy đơn vị quốc doanh.
Dù sao thứ này cầm quét vẫn sướng tay hơn chổi tre, giá đắt thì có đắt hơn thật, nhưng được cái bền, một cây dùng nửa năm chẳng hề hấn gì. Có điều cũng chính vì hàng tốt nên mới bị người ta dòm ngó. Cái giống Cỏ Kê Kê này đâu chỉ mỗi vùng mình có, bên Cam Tỉnh cũng mọc đầy. Mình vừa mở được thị trường thì đã bị mấy tay bên đó nhắm trúng, coi đây là mánh làm giàu. Thế là họ cũng tổ chức người làm theo, giá bán ra lại còn rẻ hơn bên mình.