"Đã thế đất đai cũng chẳng nhiều, cậu thấy rồi đấy, địa hình chỗ bọn tớ nhấp nhô trập trùng, diện tích đất canh tác không nhiều như tưởng tượng đâu. Cũng may có một bộ phận bà con là dân chăn nuôi, họ không làm ruộng mà được chia đồng cỏ."
Mọi người bắt đầu rôm rả kể về những điểm tốt lẫn mặt hạn chế ở làng xã quê mình, nhờ thế mà càng thêm hiểu nhau hơn. Cả nhóm chợt nhận ra học cùng nhau suốt ba năm trời, đây mới là lần đầu tiên họ giới thiệu về quê hương mình theo cách này.
Lên cấp ba, tuy có biết đôi chút về địa bàn các xã trong huyện, nhưng giỏi lắm cũng chỉ biết được vị trí đại khái. Giờ sắp tốt nghiệp rồi mới hiểu rõ về nhau hơn, Lý Cường bỗng thấy có chút gì đó thật trớ trêu.Tán gẫu thêm một lát, cả nhóm bắt đầu đi ngủ, vì đã hẹn sáng mai sẽ cùng nhau leo lên đỉnh dốc gần đó ngắm bình minh.
Hơn sáu giờ sáng, nhóm Lý Cường đã bị gọi dậy. Lúc này, phía đông đã hửng lên một vệt ráng đỏ nhạt. Đám học trò vội vàng mặc quần áo rồi lao ra ngoài, cắm cổ trèo lên dốc. Sườn đồi khá dốc, cây cối thưa thớt, mấy bụi cỏ dại lơ thơ chẳng đủ làm chỗ bám. Lúc hộc tốc chạy được lên tới đỉnh, mặt trời vẫn chưa ló dạng.
Lúc này, Lý Cường nhìn quanh mới phát hiện đám con gái vẫn chưa theo kịp. Đang dáo dác tìm kiếm, thằng bé bỗng nghe thấy tiếng Trần Thục Hà cùng mấy bạn nữ gọi với lên từ rìa làng dưới chân dốc: