Bình thường anh nói gì tôi cũng nghe. Anh là đàn ông trụ cột, cần thể diện, tôi chẳng nói làm gì. Nhưng lần này anh làm thế chẳng khác nào muốn cái nhà này tan nát!
Vợ chồng mình vất vả cực nhọc mới kiếm được ngần ấy tiền mua đống vật tư này, giờ anh định ném hết xuống đất à? Đến lúc rét tràn về coi như mất trắng, lấy đâu ra tiền mà mua lại nữa?
Anh coi tiền mình kiếm được là giấy lộn đúng không? Anh tưởng kiếm tiền dễ lắm chắc? Tôi nói cho anh biết, anh mà cứ cố gieo đợt này thì tôi mặc kệ, tôi dọn về nhà ngoại đấy!"
Thực ra, kinh tế nhà Đào Đại Dũng không đến mức thảm hại như lời Mã Xuân Hồng nói. Chẳng qua mấy năm trước, lúc Mã Xuân Hồng còn tay hòm chìa khóa, cô ta suốt ngày chỉ lo tuồn đồ về nhà đẻ. Về sau Đào Đại Dũng cãi nhau to với vợ một trận, kể từ đợt trồng dưa hấu lấy hạt, toàn bộ quyền quản lý tài chính trong nhà đã chuyển hết sang tay hắn.
Mã Xuân Hồng muốn làm gì, sắm sửa gì đều phải ngửa tay xin tiền chồng. Mỗi lần cô ta hỏi trong nhà còn bao nhiêu tiền, Đào Đại Dũng chỉ báo đại một con số, thành ra cô ta cứ đinh ninh kinh tế gia đình chẳng dư dả gì.