Mấy người nhà họ Lý đi cùng về hợp tác xã chuẩn bị ăn cơm nghe vậy thì bật cười. Bọn họ thầm nghĩ đám người thành phố này đúng là ít va chạm nên thấy lạ, vảy cá lúc ở dưới nước thì hơi cong nhẹ, mất nước rồi tự nhiên sẽ co rúm lại thôi.
Cũng may nãy giờ họ toàn bắt cá to, vảy lớn còn dễ bóc, chứ nếu nghịch mấy con cá nhỏ, vảy li ti dính sát vào da thịt, để lâu một chút thì có muốn bóc ra cũng khó hơn nhiều.
Mệt lử suốt cả buổi sáng nên đến lúc ăn trưa ai nấy đều thấy ngon miệng lạ thường.
Gạo cũ từ năm ngoái nấu thành nồi cơm trắng thơm nức mũi, dẫu không có thức ăn cũng lùa được liền hai bát. Giờ chan thêm nước hầm cá vào cơm, gắp thêm vài miếng thịt cá, hoặc rưới một thìa trứng cá lên trên, hương vị tươi ngon đậm đà đến mức như muốn nuốt luôn cả lưỡi.
"Chà, cá hầm nồi to thế này ăn ngon hơn hẳn ở nhà nấu." Có người vừa ăn vừa tấm tắc khen, "Tôi kho cá chẳng bao giờ ra được cái vị này."