"Khai chứ, đương nhiên phải khai! Chỉ dựa vào một nghìn năm trăm mẫu đất hiện tại thì anh em mình muốn sống sung sướng vẫn chưa đủ đô đâu." Lý Long nhịn cười, khuyên: "Muốn thảnh thơi không cần đụng tay đụng chân, chỉ ngồi không hưởng hoa hồng mà vẫn sống khỏe, thì hợp tác xã của chúng ta ít nhất phải có từ năm nghìn mẫu đất trở lên.
Hơn nữa toàn bộ đều phải được cải tạo lại. Đến lúc đó, mỗi nhà mỗi năm được chia từ mười mấy đến hai mươi vạn, bấy giờ mới có thể nghỉ ngơi, tha hồ mà hưởng thụ cuộc sống."
Dù cuối năm ngoái, tiền hoa hồng của hai anh em Lý Long, Lý Kiến Quốc đã đạt tới hai mươi vạn, nhưng những nhà khác tính bình quân cũng chỉ được hơn năm vạn.
Chừng ấy tiền vốn đã khiến họ cảm thấy rất nhiều rồi. Thử nghĩ xem, nếu mỗi năm đều được chia hai mươi vạn, hay thậm chí chỉ cần mười lăm vạn thôi, thì quả thực thừa sức dẫn cả nhà đi du lịch khắp cả nước.
Thời buổi này, lương công nhân một tháng cũng chỉ tầm hai trăm tệ, người đi làm thuê bình thường khéo còn ít hơn.