Hợp tác xã thành lập ngần ấy năm trời, đây là lần đầu tiên chính thức tính đến chuyện mở rộng làm ăn, thế nên những người có mặt ở đây đều rất hào hứng. Mọi người hẹn nhau ngày mai sẽ cùng qua Đội 2 xem mảnh đất kia, nếu thấy ổn thì sẽ nhận thầu luôn.
"Mấy ông bảo người bên Đội 2 sao lại bỏ phí đất tốt thế, không tự đi khai hoang nhỉ?" Giả Vệ Đông có phần không hiểu nổi: "Chuyện này mà rơi vào đội mình, chỉ cần đất không bị nhiễm mặn, dù có mọc đầy cỏ khổ đậu đi nữa thì chắc chắn cũng bị vỡ hoang từ tám đời rồi."
"Lão Giả à, xem ra ông lại lười cập nhật tình hình rồi, xa rời quần chúng lâu quá đấy nhé!" Tạ Vận Đông có chút hơi men, hiếm khi buông lời trêu chọc: "Ông đừng tưởng đội sản xuất nào cũng giống đội mình, hầu như nhà nào cũng sắm được máy kéo bốn bánh cỡ nhỏ.
Ra ngoài ngó nghiêng một chút là biết ngay, ngoài đội mình ra, bao nhiêu nhà ở các đội khác vẫn còn đang xài xe lừa kia kìa. Như tình hình bên Đội 2, căng lắm cũng chỉ một phần ba số hộ là có máy kéo thôi.
Ngay cả số đất dự phòng của đội họ, người ta còn chẳng thầu hết nổi. Nếu đợt này không nhờ Hải Quân sang đó quấy lên một phen, thì sáu bảy trăm mẫu đất canh tác tốt của họ khéo phải đợi đến tận đầu xuân mới có người thầu hết."