"Bên tôi có thằng em làm trong hợp tác xã, muốn thầu đất dài hạn bên ông. Đúng cái khoảnh sáu bảy trăm mẫu đó, thầu trọn gói luôn một thể, làm hợp đồng mười năm thì sao? Cứ yên tâm, phí thầu bên tôi đưa ra chắc chắn sẽ cao hơn người trong đội ông trả. Đằng nào cũng cùng một đại đội với nhau, cho ai thầu mà chẳng là thầu, đúng không?"
"Nói thế sao được, đất của đội tôi thì đương nhiên phải ưu tiên cho người đội tôi trước chứ." Lão Hoàng vẫn khá giữ nguyên tắc, "Trừ khi phí thầu tăng lên mức xã viên bên tôi chấp nhận được, bằng không thì chuyện này chắc chắn không xong đâu."
"Thế mức giá thầu bình quân cho sáu bảy trăm mẫu đất đó bên ông là bao nhiêu?" Hứa Thành Quân hỏi.
"Tầm tám mươi đến một trăm tệ. Năng suất hai trăm ký mà, đất cát bên này cũng tương đương bên đội ông thôi, giá lúa mì hiện giờ chỉ có thế. Nếu là người trong đội tôi thầu thì có thể châm chước giảm một chút, nhưng nếu cho người ngoài thầu thì bèo nhất cũng phải một trăm hai mươi tệ."Âm thanh từ loa điện thoại khá lớn nên Hứa Kiến Quân và Hứa Hải Quân đều nghe rõ mồn một. Hứa Hải Quân cảm thấy mức giá này vẫn hơi chát, bởi nếu thực sự nhận thầu rồi cải tạo đất thì sẽ cần một khoản tiền khổng lồ. Phí nhận thầu là một khoản, cộng thêm chi phí đầu tư ban đầu nữa, hợp tác xã đào đâu ra ngần ấy tiền.
"Mảnh nào năng suất cũng đạt hai trăm ký hết à? Làm gì có chuyện đó, đất ngon lành thế mà bên các ông lại chịu để lại làm đất dự phòng chắc?" Hứa Thành Quân vốn là tay cáo già, vừa nghe qua đã nhận ra ngay lời Lão Hoàng có vấn đề.