"Được, để tôi về nói lại với chú hai xem bên đó có xoay xở được không. Thế ông định thanh toán thế nào?" Lưu Cao Lầu hỏi.
Uy tín của hai bên vốn rất tốt, tiền mua hai chiếc máy kéo bánh lốp công suất lớn cộng thêm nông cụ đi kèm cũng chỉ ngang ngửa tiền hàng của ba chuyến đường trắng, thế nên không cần phải lăn tăn về độ uy tín.
Lưu Cao Lầu hỏi thế hoàn toàn chỉ vì tò mò.
"Nếu được chọn thì đương nhiên tôi muốn trả bằng Nhân dân tệ rồi." Lý Long cười đáp, "Bây giờ đồng đô la ngày càng có giá, e là hai năm nữa đồng rúp bên Kazakhstan sẽ trượt giá thảm hại. Giờ tôi tích góp ít đô la, đến lúc đó số tiền ấy sẽ mua được nhiều đồ hơn bây giờ nhiều.""Ê, chú hai tôi cũng nghĩ y chang ông đấy! Đường trắng với xi măng tôi chở từ bên này sang, chú ấy toàn bán thẳng lấy đô la Mỹ, còn lúc mua đồ thì đi vay mượn. Đến lúc thanh toán là ăn chênh lệch được một khoản kếch xù." Lưu Cao Lầu vô cùng đồng cảm: "Haiz, ai mà ngờ được chứ, một đất nước lớn như thế..."
Cả hai đều từng học lịch sử, thấy đồng rúp rớt giá thảm hại thế này lại làm họ nhớ ngay đến vụ tiền Kim Viên Khoán năm nào.