Xe dừng lại trong lúc Lý Long còn đang suy nghĩ miên man. Bạch Sơn Bái xuống xe trước, sau đó vẫy tay gọi những người khác.
"Chủ nhiệm, ông có để ý không, mấy người mà ông chủ Lưu cho chúng ta tiếp xúc đều rất nghe lời." Lý Hướng Tiền nói nhỏ với Tiền Chủ Nhiệm: "Họ cực kỳ phối hợp với chúng ta, tất nhiên là trừ mấy tay sĩ quan tối qua ra."
"Mấy người này chắc làm việc cho ông chủ Lưu. Rõ ràng là nhờ gã mà cuộc sống của họ khấm khá hơn, nên mới ngoan ngoãn như vậy." Tiền Chủ Nhiệm đáp lời, "Thôi, chuyện của người ta mình đừng bận tâm làm gì, cứ tập trung xem lát nữa có săn được con gì không đã."
"Chắc là được thôi. Tuy chỉ cách nhau một con sông biên giới, nhưng tôi thấy thú rừng bên này rõ ràng nhiều hơn bên mình." Lý Hướng Tiền nói, "Nghĩ lại hai năm trước, chúng ta vào núi bên mình còn săn được thú, thì bên này chắc chắn cũng có thu hoạch."
"Chắc cũng cỡ đó. Bên này ít người hơn nhiều, nên nhu cầu săn bắn dã thú không lớn bằng." Tiền Chủ Nhiệm phân tích. Ông xách súng bước xuống xe, vừa đi tới vừa nói: "Trời lạnh thế này e là không săn được gấu đâu, để xem có vớ được con báo tuyết nào không."