"Có cũng chẳng dám bắt đâu, đây là sông biên giới đấy." Hắn từng nghe nói lính biên phòng bên này bạo lực lắm, ai dám mò tới gần biên giới là bọn họ nổ súng ngay.
Cũng nhờ đoạn này có đường quốc lộ cho xe chạy, bằng không chưa chắc bọn họ đã được phép bén mảng tới gần.
"Giải quyết" xong xuôi, đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh. Đi thêm hơn một tiếng nữa thì tới Nạp Lâm Quả Lặc.
Nạp Lâm Quả Lặc vô cùng nhỏ bé, còn nhỏ hơn cả trong tưởng tượng của Lý Long.
Trong suy nghĩ của hắn, dù sao nơi này cũng là huyện thành, kiểu gì cũng phải có vài tòa nhà cao tầng, dân cư đông đúc một chút. Chẳng ngờ nơi này còn thua xa Mã huyện, cả huyện thành chỉ vỏn vẹn đúng một con đường, toàn là nhà cấp bốn, tính ra chỉ ngang ngửa một xã ở Tân Cương, chứ đừng nói là đem so với mấy thị trấn dưới miền xuôi.Dân số cũng ít. Lúc xe chạy vào trung tâm huyện, thỉnh thoảng mới thấy có người ló đầu ra nhìn. Cửa hàng thì lèo tèo dăm ba tiệm, nhìn qua chẳng biết đâu là trụ sở làm việc.