"Bây giờ trạm mình gom được bao nhiêu nấm rừng rồi ạ?" Lý Long hỏi, "Nấm thu về đều được Tôn Gia Cường với Lương Song Thành sơ chế hết rồi đúng không bố?"
"Hiện tại còn khoảng ba bốn trăm ký chưa sơ chế, số này mới thu mua trong hai ngày nay nên làm không kịp." Cố Bác Viễn đáp, "Loại đã xử lý xong thì có hơn ba tấn, bố kiểm tra qua hết rồi. Chỗ nấm đó làm rất sạch sẽ, chân nấm đều được cắt bỏ, cũng không lẫn tạp chất, nhưng trong quá trình bốc xếp vận chuyển thì khó nói trước được."
"Hơn ba tấn đó đều là nấm Hắc Hổ Chưởng sao ạ?" Lý Long hỏi.
"Ừ, phần lẻ tẻ là nấm bụng dê, còn đại đa số là nấm Hắc Hổ Chưởng. Loại nấm này trên núi nhiều vô kể, con cũng biết đấy, tiện tay hái một loáng là được cả bao tải, thế mà giá lại đắt phết."
Chuyện nấm Hắc Hổ Chưởng bán được tiền là điều mà nhiều người hái thuốc không ngờ tới. Nhưng sau khi biết trạm của Lý Long bắt đầu thu mua loại nấm rừng này với giá không hề rẻ, không ít người đi đào Bối mẫu đã rời núi đến thuê nhà ở trong huyện, hoặc sang ở nhờ nhà người thân một thời gian. Đợi đến khi nấm Hắc Hổ Chưởng bắt đầu mọc, họ lại rủ nhau vào núi hái nấm.Dạo này cứ cách một khoảng thời gian họ mới ra khỏi núi một lần. Nguyên nhân là vì lực lượng kiểm lâm tuy có thu giữ Bối mẫu, nhưng lại ít khi tịch thu nấm rừng.