Trả lời xong một loạt câu hỏi này, Khương Chí Du vã cả mồ hôi.
"Bản thảo rất tốt, có tính định hướng cao. Những tấm gương điển hình tiên tiến của chúng ta không phải chỉ làm việc thiết thực cho bà con trước khi được biểu dương, mà sau khi tuyên dương xong, những hành động đẹp, những việc làm thiết thực ấy vẫn không hề dừng lại mà tiếp tục được lan tỏa. Quan điểm mà cô muốn truyền tải rất có ý nghĩa. Hai bài viết này, chúng tôi sẽ lần lượt đăng trên Nhật báo vào ngày kia và ngày kìa, cảm ơn cô!"Câu nói cuối cùng của biên tập viên khiến Khương Chí Du mừng rơn, cô rối rít cảm ơn. Đến lúc cúp máy, lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Mấy đồng nghiệp bên cạnh nghe nãy giờ cũng lờ mờ đoán ra đầu đuôi câu chuyện, liền hùa nhau đòi Khương Chí Du khao hạt dưa. Lên hẳn Nhật báo Khu tự trị cơ mà, đỉnh quá đi chứ!
Thời đó khao nhau cũng đơn giản, chỉ cần ra cửa hàng mua nửa ký hạt hướng dương rang mời mọi người là xong, cùng lắm trộn thêm ít đậu phộng rang nữa là ai nấy đều mãn nguyện lắm rồi.
Khương Chí Du dĩ nhiên không từ chối. Tuy miệng vẫn khiêm tốn bảo chưa cầm tờ báo trên tay thì chưa dám chắc, nhưng chiều đến lúc đi làm, cô đã xách hạt dưa và đậu phộng đi chia cho từng phòng ban. Lãnh đạo xã cũng vô cùng phấn khởi, bởi cả năm trời, số tin tức của xã lên được Nhật báo Khu tự trị chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí có năm còn trắng bảng.