Vương Minh Quân đặt điện thoại xuống, trên mặt không giấu nổi vẻ đắc ý.
"Chà, liên trưởng, hai ngày nay anh nổi đình nổi đám quá nhỉ." Trịnh Hướng Dương cười nói, "Trong trung đoàn mình, ngoài hai liên đội gần đoàn bộ ra thì liên trưởng với chính trị viên các liên đội khác đều chạy tới tìm anh chỉ vì cái máy phun thuốc này. Thế nào, gỡ lại vốn chưa?"
"Gỡ lại từ đời nào rồi!" Vương Minh Quân cười ha hả, "Mắt nhìn của tôi chuẩn chứ! Hồi đó tôi đã nghĩ cái máy phun thuốc này kiểu gì cũng có tương lai! Năm trăm tệ! Tôi thấy đồng chí Lý Long ban đầu vốn chẳng hề nghĩ tới cái giá năm trăm tệ đâu..."
"Thế sao anh còn kiên quyết đưa nhiều thế?" Theo Trịnh Hướng Dương, nếu Lý Long ban đầu đã không định hô giá cao như vậy, Vương Minh Quân hoàn toàn có thể ép giá xuống mà.
Phải biết rằng một trăm tệ thời này đâu phải số tiền nhỏ. Tuy nhà nước đã phát hành tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, nhưng người dân thường gom góp mãi mới được chừng đó thì hiếm ai chịu xé lẻ ra tiêu.