"Thế hái bông chắc vất vả lắm nhỉ?" Lý Long hỏi.
"Tất nhiên là vất vả rồi." Lữ Đức Hải than thở, "Hái bông là mệt nhất đấy, lúc nào cũng phải khom lưng, ai mà bị đau lưng thì chỉ có ngồi xổm, một ngày căn bản chẳng hái được bao nhiêu. Chính vì hái bông quá mệt nên không trồng nhiều được, không thì đến lúc thu hoạch chẳng hái xuể."
Lý Long dĩ nhiên biết rõ điều này. Chưa đầy năm năm nữa, Tứ đội sẽ bắt đầu làm quen với cây bông. Đến đầu thế kỷ sau, gần một nửa diện tích đất của Tứ đội đều chuyển sang trồng bông. Rồi mười năm sau đó, khi công nghệ tưới nhỏ giọt được đưa về, lúc ấy gần vạn mẫu đất ở Tứ đội đều sẽ phủ kín một màu bông trắng xóa.Trồng bông ròng rã bao năm như thế, Lý Long dĩ nhiên biết rõ hái bông mệt đến nhường nào.
Lữ Đức Hải mới chỉ nói một khía cạnh thôi. Lúc hái bông, buổi sáng có sương, lá bông còn ẩm thì đỡ một chút. Đợi đến giữa trưa, lúc nắng gắt nhất, trời vừa nóng vừa oi bức, trong ruộng bông lại thường chẳng có tí gió nào, người hái bị nắng thiêu đến mức không chịu nổi.
Chưa kể đến tầm trưa, mấy cái vỏ bông nhọn hoắt đâm đau rát cả ngón tay. Lá bông khô lại nên rất dễ vỡ vụn rồi lẫn vào trong bông, lại phải cặm cụi nhặt ra.