Ánh nắng ban mai hắt qua bậu cửa sổ, rọi vào trong phòng.
Sau khi Trương Tiểu Hữu rời đi, Lâm Bảo Nhi ngủ thêm hơn một tiếng nữa mới lồm cồm bò dậy. Chủ yếu là do đêm qua hai người lăn lộn muộn quá, nhưng cảm giác đúng là tuyệt thật.
Ở nơi đất khách quê người, cách xa Khương Y Nhân, Trương Tiểu Hữu là của riêng một mình cô.
Nghĩ đến thôi đã thấy khoái rồi.
Đúng là không uổng công cô bay sang tận nước ngoài với hắn. Ở trong nước, tuy hai người đã có quan hệ vợ chồng thực sự, nhưng ngoài những lúc thỉnh thoảng ăn trưa chung thì ai nấy đều cắm đầu vào việc riêng, chẳng giống một cặp chút nào. Mãi đến đêm qua, Lâm Bảo Nhi mới thực sự cảm nhận được cô và Trương Tiểu Hữu giống một đôi vợ chồng son, mà mấy ngày tới hai người vẫn còn được ở bên nhau thêm mấy hôm nữa.