Những vì sao vắng bóng vào mùa đông, nay lại điểm xuyết trên bầu trời đêm xuân.
Đêm nay trời lặng gió nên không lạnh lắm. Hàn Duy phải dỗ dành một lúc lâu mới khiến con trai nín khóc. Bình thường cậu bé rất ít khi khóc, đừng thấy cậu nhóc bây giờ chưa biết đi chưa biết nói mà nhầm.
Dù có bị mấy đứa trẻ trạc tuổi, thậm chí lớn hơn rất nhiều thò tay cào trầy cả mặt, cậu bé cũng chỉ chằm chằm nhìn đối phương, cứ như muốn khắc sâu gương mặt "kẻ thù" vậy, chứ quyết không khóc một tiếng.
Vậy mà tối nay, vừa nghe thấy giọng Trương Hữu, cậu bé lại đột ngột òa khóc.
Bế Tam Đấu đi dạo hai vòng quanh sân, cậu bé nằm trong lòng Hàn Duy thỉnh thoảng vẫn nấc lên một tiếng, có vẻ như vẫn chưa nguôi ngoai sau trận khóc nức nở vừa rồi.