"Sao giờ này mới tới thế!?"
Thấy Trương Hữu giờ này mới ló mặt đến phòng bệnh, Lý Tiểu Hồng có vẻ không vui, lên tiếng hỏi.
"Khó bắt xe quá."
Trương Hữu mượn luôn cái cớ tối qua Lý Tiểu Hồng vừa dùng để chống chế.
Lúc này, Lưu Phi đang ngồi cạnh cửa sổ, nửa người đắm chìm trong ánh nắng ban mai. Trương Hữu bước tới bên xe nôi nhìn hai đứa nhỏ, mắt bé nào cũng được che chắn cẩn thận, ánh nắng dịu nhẹ hắt lên hai khuôn mặt bé xíu.