"..."
Lý Tiểu Hồng ngẩn người.
Lập tức ngậm miệng lại.
Rõ ràng, tên này đang ngầm nhắc nhở cô: vì chuyện của Phi Phi, để bịt miệng cô, lúc đầu tư hắn đã kéo cô vào cùng rồi.
Đứng cạnh xe nôi ngắm nhìn cặp long phụng của mình, khóe môi Lưu Phi khẽ cong lên. Lời Trương Hữu nói rõ ràng như thế, sao cô lại không nghe ra cơ chứ. Có điều, ngoài việc thấy buồn cười, cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm.