Khoảng bốn giờ chiều.
Tại một quán cà phê dưới tầng trệt trung tâm thương mại.
Khương Y Nhân ôm cậu con trai nhỏ trong lòng, ngồi nhìn hai cô nhóc uống cà phê. Cu cậu trong lòng mẹ cũng tò mò nhìn theo. Thật ra cô cũng thèm uống lắm, nhưng chập tối quán cà phê người ra người vào tấp nập, cô lại không mang theo vệ sĩ nên chẳng dám tháo khẩu trang, đành ngậm ngùi nhìn hai đứa nhỏ uống.
Cuộc sống thế này đúng là khiến người ta bức bối.
Nhưng đây cũng là cái giá mà nghệ sĩ phải đánh đổi. Dù sao cũng chẳng thể đường đường chính chính xuất hiện ở nơi công cộng như người bình thường, chủ yếu là vì xã hội này vàng thau lẫn lộn, hạng người nào cũng có.