Tuyết lớn rơi trắng cả bầu trời.
Ánh đèn đường hai bên phố tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, xe cộ nối đuôi nhau lướt qua.
Có lẽ vì trời đổ tuyết nên các tài xế mới chú ý tới người phụ nữ đang ngồi xổm bên đường, khiến tốc độ xe chạy qua đây đều chậm hẳn lại. Người phụ nữ ấy vẫn gục đầu bên vệ đường khóc nức nở.
Tiếng khóc vang đi rất xa.
Khung cảnh này đan xen vào nhau khiến Trương Hữu bất giác sinh ra một cảm giác xót xa. Mới lúc nãy hắn thấy người phụ nữ này nhảy múa dưới tuyết, còn tưởng cô ta đang có nhã hứng, không ngờ... Nghe tiếng khóc này thì chắc chắn không chỉ đơn giản là bị ngã, mà e là đã gặp phải chuyện gì đả kích rồi.