"Trương Hữu, cậu nói thật với chú Bạch nghe xem, trong tay cậu còn dư kịch bản nào không đấy!?"
Bạch Kính vác cái bụng phệ ngồi trên ghế giám đốc. Không đợi Trương Hữu kịp trả lời, ông đã nói thẳng: "Nếu có thì cậu cứ ra giá đi, chú mua lại một kịch bản."
"..."
Trương Hữu bưng tách trà lên nhấp hai ngụm.
Hắn thật sự chẳng muốn tiếp lời chủ đề này, vì có nói cũng vô nghĩa. Những kịch bản điện ảnh mà hắn nhớ được, có cái nào không đạt doanh thu phòng vé khủng hay điểm đánh giá cao ngất ngưởng đâu. Hắn chỉ e tốc độ kiếm tiền của mình quá nhanh... Hơn mười tỷ tệ là một ranh giới nhạy cảm.