Sáng mùng một.
Sau một tràng pháo nổ vang ngoài sân, nhân lúc mọi người vẫn còn đang ngủ say, Bạch Hiểu Hiểu đã dậy trước.
Cái Tết này... trôi qua cứ như một giấc mơ đối với cô vậy.
Trong giấc mơ ấy không có những tiếng thở dài ngao ngán vì hoàn cảnh gia đình, cũng chẳng có cảnh mẹ cằn nhằn bên tai bố chuyện chồng nhà người ta năm ngoái kiếm được bao nhiêu tiền.
Càng không có bóng dáng chị gái cúi gằm mặt, thu mình thành một cục nép vào góc tường. Hồi nhỏ cô chưa hiểu lắm, nhưng khi lớn lên, Bạch Hiểu Hiểu mới nhận ra cái nghèo của một số người đàn ông dường như là do trời định vậy.