Ngồi ở vị trí cao quá lâu, lại được bao kẻ tung hô tâng bốc, lâu dần người ta sẽ sinh ảo tưởng rằng mình là kẻ vạn năng, việc gì cũng làm được.
Mấy kẻ đang ngồi ở hàng ghế "kể khổ" bây giờ, không một ai ngoại lệ, đều vì mù quáng mà điên cuồng mở rộng quy mô, để rồi cuối cùng đứt gãy dòng vốn, dẫn đến sụp đổ.
Thực ra cứ từ từ mà làm.
Một công ty lớn đã lên được sàn chứng khoán thì làm sao mà phá sản nhanh gọn thế được.
Suy cho cùng vẫn là do bị người ta thổi phồng đến mức mất phương hướng, rồi tự mình hại mình. Lâm Thế Vinh tự thấy mình thông minh và phản ứng đủ nhanh. Sau khi giao lại công ty cho Bảo Nhi tiếp quản, tuy con bé thiếu chút quyết đoán trong việc tấn công thị trường, nhưng cũng chính nhờ sự thiếu quyết đoán ấy mà công ty không phát triển quá nóng. Dù lợi nhuận ròng hàng năm không cao, bù lại bước đi vô cùng vững chắc.