Ngoài cửa sổ, mưa cuốn theo những bông tuyết rơi lả tả.
Bình thường vào những ngày mưa tuyết, tuyết chưa kịp chạm xuống mặt đường thành phố đã tan mất rồi. Nhưng lần này tuyết rơi khá dày, gần như đạt đến mức tuyết vừa, trong khi mưa lại rất nhỏ.
Lúc này.
Nước mưa và những bông tuyết đập vào cửa kính vang lên những tiếng lách cách giòn giã.
Trương Nghệ mặc bộ đồ ngủ lông san hô có mũ, đang cuộn mình trên chiếc ghế lười. Trước mặt cô là một đĩa hạt dinh dưỡng và một ly nước, trên tay đang lật giở cuốn tiểu thuyết mang từ nhà đến để giết thời gian.