Bây giờ Viên Hoằng cứ kéo dài được ngày nào hay ngày nấy.
Cùng lắm không kéo dài được nữa thì lật bài ngửa, từ tận đáy lòng, hắn đã thấy mệt mỏi rã rời rồi.
Công việc là một chuyện, mặt khác Trần An Tịch quá tham lam, lại chẳng biết điều. Mà đâu chỉ riêng cô ta, ngay cả bố mẹ cô ta cũng y chang như vậy.
Căn biệt thự ba mươi triệu tệ mà dám mở miệng đòi con rể mua tặng.
Viên Hoằng chả hiểu cái nhà này rốt cuộc coi hắn là cái gì... Nếu hắn thực sự là đại gia tài sản vài trăm triệu tệ thì không nói, đằng này hắn đâu phải, cùng lắm cũng chỉ là một Thị đế.