"Vậy thì lấy tên là nhóm Thanh Xuân Vô Địch đi."
Khương Y Nhân nửa đùa nửa thật nói.
"Con chả thèm vô địch đâu!"
Tiểu Tử San lại bác bỏ đề nghị của mẹ: "Vô địch cô đơn lắm, con không muốn bị cô đơn đâu."
Trong thư phòng, Trương Hữu nghe thấy giọng điệu của con gái rượu thì không nhịn được cười. Tiếp đó, hắn lại nghe thấy tiếng Lý Nhiễm hùa theo: "Ừm, vô địch đúng là cô đơn thật. Giống như đợt thi cuối kỳ vừa rồi tớ đứng thứ hai toàn khối, người cao điểm hơn tớ chỉ có một, còn lại đều thấp hơn tớ hết, cảm giác cô đơn ghê gớm."