Về chuyện này, Trương Hữu cảm thấy hơi khó hiểu.
Hắn thật sự không nhớ mình đã làm gì có lợi cho bộ phận, hơn nữa bình thường hắn cũng chẳng thèm quản lý, chắc là... đây được tính là sức hút cá nhân nhỉ!
Về phần tại sao không sa thải Lý Thông.
Trương Hữu nhớ gã này là nhân viên lâu năm, làm ở bộ phận âm nhạc cũng kha khá thời gian rồi, cộng thêm chức vụ sờ sờ ra đấy, nếu sa thải thật, dù có bồi thường theo diện N+1 thì công ty cũng mất một khoản không nhỏ.
Thay vì thế, chi bằng giáng chức gã xuống làm nhân viên bình thường. Từ phó giám đốc rớt đài xuống làm nhân viên quèn, sự hụt hẫng tâm lý này rõ ràng rất lớn.