Nghe vậy, Trần Phàm nhìn sang Tô Miên ở bên cạnh: "Còn em thì sao, đừng nói là cũng muốn nghỉ việc đấy nhé?"
Tô Miên trợn tròn mắt, dường như không ngờ Trần Phàm lại đột nhiên hỏi mình.
Cô vừa hé miệng, chưa kịp lên tiếng thì Trần Đồng bên cạnh đã cười cười tiếp lời: "Cứ để con bé ở lại chỗ em đi, tính nó ngốc nghếch, sang công ty khác chị sợ nó bị người ta đem bán mất."
"Chị mới ngốc ấy!" Tô Miên không nhịn được phản bác.
Trần Đồng chẳng hề để tâm, cười hì hì vươn tay khoác vai Tô Miên: "Rồi rồi rồi, chị ngốc, chị ngốc được chưa. Tóm lại em cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi, đừng có học đòi lăn lộn như chị."