"Phàm ca, sao anh lại đột nhiên tới Kinh Thành thế?" Na Trát rạng rỡ hỏi, hai tay vẫn quàng qua cổ hắn không chịu buông.
Trần Phàm bị cô đu bám như vậy cũng không vội gỡ ra, cứ thế đỡ lấy cô rồi đáp: "Anh tới Kinh Thành giải quyết chút việc, tiện đường ghé thăm em."
"Thế có làm lỡ việc của anh không đấy?" Na Trát khẽ nghiêng đầu, mái tóc đuôi ngựa cũng đung đưa theo.
"Không sao, anh lo xong cả rồi." Trần Phàm vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng cô, "Còn em đấy, cứ thế nhào tới, không sợ bị người ta nhìn thấy à?"
Na Trát bĩu môi, giọng điệu có vẻ bất cần: "Làm gì có ai biết em là ai đâu, em chẳng sợ."