Văn phòng không quá lớn nhưng cách bài trí lại rất sáng sủa, rộng rãi. Sát tường là một dãy kệ sách xếp gọn gàng các kịch bản và sách báo về điện ảnh. Trên bàn làm việc đặt một dàn máy tính cùng vài xấp tài liệu, cạnh đó là ly trà vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Vừa bước vào, họ đã thấy một người phụ nữ đứng dậy từ sau bàn làm việc, đi vòng qua bàn tiến về phía hai người.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Trần Phàm đã hơi ngạc nhiên.
Người phụ nữ này trông tầm hai bảy, hai tám tuổi, đường nét khuôn mặt tinh tế xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ sắc sảo. Sự sắc sảo ấy không phải kiểu lạnh lùng gượng ép, nên không hề gây cảm giác khó chịu.
Cô diện một bộ vest nữ màu xám đậm cắt may khéo léo, phối cùng áo mặc trong màu trắng và quần tây xuyệt tông. Gấu quần vừa vặn chạm đến mũi đôi giày cao gót màu đen, mỗi bước đi đều toát lên thần thái ngút ngàn. Khí chất của cô chẳng khác nào mấy nữ tổng tài xinh đẹp trong phim truyền hình.