Mười giờ tối, ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng gõ.
Tô Miên ngồi dậy bước xuống giường, đi ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa là Trần Phàm. Hắn mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình và chiếc áo ba lỗ màu trắng, trên người vẫn còn vương hơi nước cùng mùi sữa tắm tươi mát.
Ánh mắt Tô Miên dừng lại trên cánh tay và bắp chân để trần của hắn một thoáng, giọng nói mang theo chút căng thẳng mất tự nhiên: "Sao thế?"
Trần Phàm đứng ở cửa, vẻ mặt trông lại có vẻ khá nghiêm túc: "Chị Tô Miên, em ngủ một mình hơi sợ, tối nay ngủ chung với chị được không?"