Trần Phàm vừa đứng vững, Tô Miên đã vội vàng lên tiếng: "Trần Phàm, cậu không sao chứ?"
"Em không sao, chị Tô Miên." Trần Phàm đáp.
Nhìn bộ dạng ướt sũng của hắn, môi Tô Miên mấp máy, giọng nói nhỏ hơn ban nãy một chút: "Cậu về muộn quá, chị còn tưởng cậu..."
"Thì em đã về rồi đây thây." Trần Phàm cười đáp.
Hắn về muộn là vì muốn thử tìm xem có chỗ nào nước chảy bớt xiết để đi vòng sang bờ bên kia hay không.