Thẩm mẫu lại nhìn Trần Phàm: "Tiểu Trần này, cháu với Na Na làm cùng cơ quan, chắc bình thường cũng hay gặp nhau lắm nhỉ?"
"Vâng, thỉnh thoảng ở trường chúng cháu cũng có chạm mặt ạ."
"Thế thì tốt quá, thanh niên các cháu cứ phải qua lại giao lưu nhiều vào." Thẩm mẫu nói, ánh mắt như có như không lướt qua Thẩm Na, "Chẳng bù cho con bé này, suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc, chả thấy dẫn mống bạn nào về nhà bao giờ."
Thẩm Na rốt cuộc không nhịn nổi nữa: "Mẹ, mẹ lo nghỉ ngơi đi có được không, bớt nói vài câu đi ạ!"
"Rồi rồi rồi, mẹ nghỉ là được chứ gì, con với Tiểu Trần cứ nói chuyện đi nhé." Thẩm mẫu vừa nói vừa xua tay với Thẩm Na, lại cười với Trần Phàm một cái rồi mới tựa lưng vào gối, nhắm mắt lại.