"Thiên hạ phong vân xuất ngã bối, nhất nhập giang hồ tuế nguyệt thôi!"
Lão cung chủ Di Hoa cung thở dài một tiếng, cũng không hề nổi giận mà khẽ bật cười.
"Trường Giang sóng sau xô sóng trước, đúng là đời sau lại càng ngông cuồng hơn đời trước!"
Lão cung chủ phất tay áo, đạp không bay lên, nhìn chằm chằm Lục Phàm, ngữ khí đột nhiên thay đổi: "Lục Phàm, ta cũng coi như là nhìn ngươi lớn lên từ nhỏ, vậy mà ngươi dám gọi ta là lão già?"
Lục Phàm cười trừ, ban nãy không chú ý, chỉ mải lo ra oai, lúc này nhìn kỹ lại, ồ, phụ nhân mang chút nét già nua trước mắt này, hình như hắn thực sự quen biết.