Lục Phàm giơ tay, búng một cái lên trán Lục Uyển.
"Không biết lớn nhỏ!"
Lục Uyển ôm trán, tuy bị đòn nhưng vẫn cười hì hì. Từ nhỏ nàng đã quen rồi, lâu lâu không bị ca ca gõ đầu một trận là trong lòng lại thấy ngứa ngáy khó chịu.
Đúng là điển hình của kiểu cây non không uốn thì không mọc thẳng được.
Lục Phàm chẳng thèm để ý đến Lục Uyển nữa. Cho dù tương lai ngươi có hóa thân thành Thiên đạo, ta làm ca ca thì lúc cần đánh vẫn cứ đánh!