Quả cầu máu lơ lửng trước mắt, nương theo huyết mạch chú sát thuật hoàn thành, vụt một cái hóa thành màn sương máu rồi tan biến. Ngay sau đó, Lục Phàm nghe thấy trong phủ đệ vang lên từng trận quỷ khóc sói gào thảm thiết.
Lục Phàm bước ra khỏi sảnh yến tiệc, lăng không đứng giữa màn đêm. Hắn tận mắt chứng kiến từng người trong phủ đệ nối tiếp nhau bốc cháy trong ngọn lửa màu máu, điên cuồng và tuyệt vọng lao ra khỏi phòng, rồi cắm đầu nhảy ùm xuống hồ nước nhân tạo.
Đáng tiếc, cho dù có ngâm mình dưới nước, ngọn huyết hỏa kia vẫn không hề có dấu hiệu tắt đi. Chẳng những vậy, nó lại càng cháy càng mạnh, chỉ trong chốc lát, tất cả đều bị thiêu rụi thành tro bụi!
Lục Phàm lặng lẽ nhìn cảnh tượng này. Huyết mạch chú sát thuật lấy huyết mạch làm dẫn, lấy hồn phách làm dưỡng chất, huyết mạch chưa cạn, hồn phách chưa diệt thì Cửu U chi hỏa sẽ không bao giờ tắt, quả thực là quỷ dị khôn lường.
Trong lòng Lục Phàm cũng dâng lên một tia nguy cơ. Môn thuật pháp này quá mức bá đạo, bản thân hắn phải cẩn thận hơn mới được. Nếu như người thân cùng huyết thống của hắn cũng bị kẻ khác hạ chú, chẳng phải hắn cũng sẽ bị kéo theo diệt vong sao?