Tiểu quận chúa Mộc Kiếm Bình thì cẩn thận nắm lấy một góc áo của Lục Phàm, hai mắt liên tục dáo dác nhìn quanh, miệng lẩm nhẩm điều gì đó. Đến khi trông thấy bóng dáng ca ca Mộc Kiếm Thanh đang quỳ sụp dưới đất, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May quá, ca ca tuy có hơi mất mặt, nhưng chuyện đó không quan trọng, ít nhất mạng vẫn còn đó chứ sao?
"Cung nghênh thượng tiên hàng yêu phục ma!"
Mộc Kiếm Thanh phủ phục trên mặt đất, trong lòng lập tức thấy thoải mái hơn nhiều.
Quỳ ai mà chẳng là quỳ, yêu quái còn quỳ được, quỳ thêm một vị đạo trưởng thì có làm sao?