"Mười vạn đại quân, cho dù là mười vạn con lợn cùng nhau chạy loạn, cũng không đến mức để tiền doanh và tả doanh sụp đổ nhanh như vậy chứ?"
Hắn chỉ thẳng mặt tên phó tướng mắng xối xả: "Thần nỗ thủ của bản soái đâu? Hỏa pháo doanh đâu? Sao nửa ngày trời rồi mà ta vẫn chưa nghe thấy một tiếng pháo nổ?"
Tên phó tướng lộ vẻ mặt tuyệt vọng, chỉ tay ra ngoài trướng, thở dài: "Đại soái, ngài tự mình ra xem đi."
Đa Bác bước ra ngoài. Vừa đưa mắt nhìn, hắn đã thấy cả trung quân đại doanh hoàn toàn chìm trong biển hỗn loạn.
Khắp nơi vang lên tiếng chém giết, nhưng nhiều hơn cả lại là tiếng khóc lóc thảm thiết, tiếng kêu cha gọi mẹ và những lời van xin tha mạng.