"Hai điều kiện mà đạo trưởng nói, một là tiền tài, hai là phụ tử tại hạ phải chịu sự sai phái trong ba năm, đúng vậy không?"
Lục Phàm khẽ gật đầu: "Sao? Không làm được à? Nếu không được thì chuyện này miễn bàn!"
"Không không không, làm được, làm được!" Mộ Dung Phục cuống cuồng đáp lời, thậm chí còn cẩn thận hạ thấp giọng thăm dò: "Đạo trưởng, một ngôi vương mà chỉ đổi lấy hai điều kiện này thôi sao?
Ngài làm vậy cũng quá hào phóng rồi! Ngài rộng rãi như thế, đến lúc đó ta sợ mình ngồi lên vương vị cũng không được yên tâm.
Hay là thế này, ngài cứ đưa thêm điều kiện đi. Nếu không thì... ngài xem biểu muội của ta thế nào? Dung mạo của nàng có thể nói là vạn người mới có một, ngài giữ lại bên người, coi như một cái bình hoa để ngắm nhìn cho vui mắt cũng được mà?"