Cách chân núi Lôi Cổ sơn hơn mười dặm, có một con sông nhỏ.
Sông không lớn nhưng nước rất trong vắt. Hoàng Dung ngồi một bên lặng lẽ chờ đợi, chống cằm cười hì hì nhìn Lục Phàm buông cần.
Chẳng biết vì sao Lục ca ca đột nhiên lại nổi hứng muốn câu cá, Hoàng Dung dĩ nhiên không có ý kiến gì, ngược lại còn đích thân làm cho hắn một chiếc cần câu, chuẩn bị thêm một cái xô nước nhỏ.
Được ở bên cạnh người mình thích, dẫu chỉ là lẳng lặng ngồi đó cũng là một chuyện vô cùng vui vẻ.
Hoàng Dung cảm thấy bản thân rất vui vẻ, nhưng nàng lại không tài nào hiểu nổi niềm vui của Lục Phàm. Suốt cả buổi sáng chẳng câu được con cá nào, vậy thú vui câu cá rốt cuộc nằm ở đâu?