Mộc Uyển Thanh ngã đến mức đầu váng mắt hoa, đầu óc ong ong cả lên.
Đương nhiên, so với nỗi đau đớn trên da thịt, cơn giận trong lòng nàng còn mãnh liệt hơn vài phần.
Đặc biệt là khi nghe thấy trên cây thông cổ thụ mà mình vừa đâm sầm vào, đôi cẩu nam nữ không biết xấu hổ, ăn nói ngông cuồng kia đang bàn luận về chủ đề nhan sắc nữ nhân gì đó, trong lòng nàng lại càng giận dữ khôn nguôi.
Hai người các ngươi có còn là người không hả!
Không muốn ra tay tương trợ thì thôi đi, đằng này còn lấy cảnh ngộ bi thảm của ta ra làm trò cười, có còn chút lương tâm nào không!