Trước cái tính cách tưng tửng của Lục Uyển, đôi khi Lục Phàm thật sự cạn lời.
Hoàng đế nhà người ta sắp nạp muội làm phi đến nơi rồi, thế mà phản ứng đầu tiên của muội không phải là tức giận, lại đi ảo tưởng mỹ danh của mình đã vang danh thiên hạ, cảm thấy bản thân thật sự quá oai phong.
Được rồi, rất đậm chất Lục Uyển. Muội giỏi, muội là giỏi nhất!
Lục Uyển cười hì hì một lát, chợt nhận ra tiếng cười đã làm kinh động đến Hoàng Dung ở trong phòng. Tiểu tẩu tử Hoàng Dung không biết đã mặc y phục chỉnh tề đứng ở cửa từ lúc nào, cứ thế nhìn nàng cười nãy giờ.
Lục Uyển vội vàng thu lại nụ cười, thần sắc lập tức trở về vẻ thanh lãnh cô ngạo. Nàng chắp một tay sau lưng, tay kia đè lên đầu Ngụy Tiến Trung, thậm chí còn vỗ nhè nhẹ.