Hoàng Dung chưa từng nghe qua giọng nói này, nhưng ngay khoảnh khắc nó vang lên, cả người nàng lại run rẩy. Dường như từ trong bản năng, cơ thể nàng đã nảy sinh một cảm giác thân thiết lạ kỳ với chủ nhân của thanh âm ấy.
Trên thế gian này, người gọi nàng là "bạn học Hoàng Tiểu Dung" chỉ có duy nhất một người.
Lục Phàm ca ca!
Hoàng Dung chợt ngẩng phắt đầu. Chỉ thấy dưới gốc bách cổ thụ trước khách điếm là bóng dáng một vị đạo sĩ trẻ tuổi. Một tay hắn xách cổ Chu Bá Thông, một tay chắp sau lưng, đang cười tủm tỉm nhìn nàng.
Hoàng Dung bỗng chốc ngẩn ngơ.