Khi đến gần địa giới Hoa Sơn, hai cha con Hoàng Dung tìm khách điếm lớn nhất dưới chân núi để dừng chân.
Chưởng quỹ khách điếm là một lão già mập mạp trạc năm mươi tuổi, có thể mở khách điếm ở nơi này, xem ra cũng có chút võ nghệ. Hoàng Lão Tà chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra người này mang tu vi tiên thiên.
Có điều tư chất có hạn, tu vi tiên thiên bình thường đã là cực hạn của lão. Phỏng chừng lão cũng chán ghét cảnh chém giết trên giang hồ nên mới mở khách điếm ở đây để dưỡng lão.
Hoàng Dược Sư yêu cầu hai gian thượng phòng. Chưởng quỹ đang định sắp xếp thì thấy sắc mặt lão chợt đổi, đôi mày khẽ nhíu lại.
"Phụ thân, sao vậy?"