Oán thầm thì oán thầm, nhưng Lục Uyển vẫn tiện tay vung lên, một tay tóm gọn thiếu nữ áo xanh đang bị đánh văng tới.
Trên khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo của thiếu nữ lúc này lấm tấm mồ hôi lạnh vì đau đớn kịch liệt. Nay đột nhiên bị Lục Uyển tóm lấy bằng một tay, nàng lại càng thêm hoảng hốt khôn xiết.
"Ngươi là ai, mau thả ta ra!"
"Chà, tính khí cũng nóng nảy gớm nhỉ!"
Lục Uyển cười hì hì véo nhẹ má nàng, cúi đầu liếc nhìn, chợt thấy trước ngực thiếu nữ dường như lộ ra một góc phong thư màu vàng sậm. Nàng tiện tay vẫy một cái, phong thư kia đã bay gọn vào tay mình.