Lý Vong Ưu nhìn vẻ mặt nhăn nhó như táo bón của Tôn Ngộ Không.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ác ý.
Hắn thích nhất là nhìn dáng vẻ người khác ngứa mắt mình nhưng lại chẳng thể làm gì được mình.
Con khỉ này cả đời ngông cuồng ngạo mạn.
Đến cả Ngọc Đế và Như Lai cũng chẳng thèm để vào mắt.