Mục Hàn Xuyên nhảy lên lưng nó, thúc giục: “Mau lên, cướp hạng nhất cho ta! Lần này một giây, một phần nghìn giây cũng không được lãng phí, xông lên ngay!!”
Nó khẽ gào một tiếng như đáp lại. Sáu cái chân dài của đại tri chu đồng thời bước ra. Thân hình đồ sộ của nó phải gánh chịu địa tâm dẫn lực lớn hơn, lại còn cõng theo Mục Hàn Xuyên, nên di chuyển có phần nặng nề, nhìn qua chậm chạp như đang từ từ bò đi. Dù vậy, vẫn nhanh hơn Mục Hàn Xuyên tự mình dốc sức chạy hết tốc lực.
Đúng là thiên phú, sáu chân đương nhiên phải nhanh hơn hai chân, chẳng sai chút nào!
Lần này không thể dùng đại nhục cầu, nó bay không nổi. Địa tâm dẫn lực quá mạnh, thật sự không bay lên được, chỉ có thể lăn mà tiến, lại còn không đề phòng nổi những đợt đánh lén có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ dưới lòng đất. Xét về hiệu quả, đại tri chu vẫn hơn nhiều.
Chạy ra được mấy trăm mét, đại tri chu đột nhiên dịch sang phải, lệch hẳn khỏi lộ tuyến vừa rồi.