Giữa một vùng hoang dã bị ô nhiễm nghiêm trọng, Mục Hàn Xuyên phất tay xua đám độc khí màu xám đang lững lờ bay tới.
Mảnh đất này vô cùng ẩm ướt, khắp nơi đều là thực vật biến dị và những đầm lầy ẩn dưới lớp cây cỏ um tùm. Phần lớn thực vật biến dị ở đây đều mang kịch độc, khiến trên không trung của cả vùng đất tràn ngập đủ loại khí độc, gây tổn hại cực lớn cho kẻ đặt chân vào.
Mục Hàn Xuyên đứng trước một cây nhỏ màu đỏ. Trên những cành mảnh yêu dị của nó nở chín đóa hoa hồng tím xen nhau. Chỉ nhìn cái vẻ ngoài lẳng lơ ngột ngạt ấy thôi, bảo nó không có độc thì ai mà tin nổi?
Một đóa trong số đó dường như cảm nhận được có sinh vật tới gần, lập tức phun ra một chùm phấn hoa màu hồng về phía ấy. Phấn hoa lững lờ bay tản ra, Mục Hàn Xuyên vội bịt mũi, nhanh chóng lùi lại.
Chết tiệt, cái nơi quỷ quái này, tìm năng lượng hạch tâm kiểu gì đây? Chỉ hơi sơ sẩy một chút là có thể trúng độc, mà cẩn thận đến mấy rồi cũng vẫn trúng độc, thế này chẳng phải cố ý hại người sao?